Luật liên bang và tiểu bang quy định rằng các học khu không được sử dụng các bài đánh giá hay tài liệu đánh giá mang tính phân biệt đối xử đối với học sinh người da màu hoặc học sinh có ngôn ngữ chính không phải là tiếng Anh.1
Các vụ kiện Larry P. v. Riley và Diana v. State Board of Education là hai vụ kiện có tác động trực tiếp đến việc sử dụng các bài đánh giá giáo dục đặc biệt đối với học sinh người Da Đen (Larry P.) và học sinh nói tiếng Tây Ban Nha (Diana). Kết quả của những vụ kiện này, phù hợp với luật liên bang và tiểu bang vốn cấm sử dụng các bài đánh giá mang tính phân biệt đối xử, được mô tả chi tiết hơn trong Chương 2.46 (Larry P.) và 2.48 (Diana).
Tác động của luật liên bang và tiểu bang, được củng cố bởi hai vụ kiện Larry P. và Diana, là: bất kể chủng tộc hay ngôn ngữ chính của học sinh, không học sinh nào khi tham gia đánh giá giáo dục đặc biệt bị phân biệt đối xử dựa trên chủng tộc hoặc sắc tộc, bị áp dụng các bài kiểm tra thiên vị về chủng tộc hoặc văn hóa, hoặc bị xếp vào giáo dục đặc biệt chỉ vì hạn chế về khả năng nói tiếng Anh.
Hiện nay, có rất ít các thẩm định giáo dục đặc biệt được thiết kế riêng cho học sinh thuộc nhóm dân tộc và ngôn ngữ thiểu số khác. Thẩm định giáo dục đặc biệt thường được tiến hành với các bài kiểm tra phổ biến dành cho hầu hết học sinh. Do đó, đối với học sinh học Tiếng Anh (EL), thẩm định viên cần phải thành thạo ngôn ngữ bản địa hoặc ngôn ngữ chính của học sinh.
- Xem 20 U.S.C. Sec. 1414(b)(3)(A); 34 C.F.R. Sec. 300.304(c)(1)(i); Cal. Ed. Code Sec. 56320(a), (b).[↩]
