Có. Khi có vấn đề tranh chấp giữa quý vị và học khu, quý vị có thể yêu cầu một “cuộc họp hòa giải trước phiên điều trần”, thường được gọi là “chỉ hòa giải.” Cuộc họp hòa giải “trước phiên điều trần” là không bắt buộc và quý vị có thể chuyển trực tiếp đến bước nộp đơn yêu cầu phiên điều trần theo thủ tục pháp lý nếu không hòa giải thành công.
Cuộc họp hòa giải trước phiên điều trần được tiến hành giống hệt như hòa giải theo thủ tục pháp lý, ngoại trừ luật sư không được tham dự và buổi hòa giải phải được tiến hành và giải quyết trong khoảng thời gian ngắn hơn. OAH sẽ cử một hòa giải viên ngồi họp không chính thức với cả hai bên và cố gắng giải quyết bất đồng. Hòa giải viên thường là Thẩm Phán Luật Hành Chính (Administrative Law Judge, ALJ), nhưng trong trường hợp này, người đó đóng vai trò là người hòa giải chứ không phải là thẩm phán. ALJ này không được xét xử vụ việc của quý vị nếu cuối cùng quý vị đi đến phiên điều trần theo thủ tục pháp lý.
Buổi họp hòa giải trước phiên điều trần phải được lên lịch trong vòng 15 ngày và hoàn thành trong vòng 30 ngày kể từ ngày OAH nhận được yêu cầu của quý vị.1 Bản sao của thỏa thuận bằng văn bản, nếu có, phải được gửi đến quý vị và học khu trong vòng 10 ngày sau cuộc họp hòa giải trước phiên điều trần. Nếu quý vị không hòa giải thành công và sau đó nộp đơn yêu cầu phiên điều trần, OAH có thể sẽ không đề xuất một cuộc họp hòa giải nào khác.
Quý vị phải gửi yêu cầu “chỉ hòa giải” bằng văn bản. Quý vị có thể sử dụng mẫu của tiểu bang cho mục đích này. Có một số bất lợi khi tham gia buổi chỉ hòa giải. Thứ nhất, phụ huynh/người giám hộ/người nắm quyền giáo dục khác không được phép cho luật sư tham dự hoặc “tham gia dưới bất kỳ hình thức nào” vào cuộc họp hòa giải. Điều này có thể không phải là vấn đề nếu quý vị am hiểu về các chương trình và quyền lợi giáo dục đặc biệt. Các bậc phụ huynh/người giám hộ/người nắm quyền giáo dục khác có thể gặp bất lợi đáng kể khi đàm phán thỏa thuận với các nhân viên quản lý giáo dục đặc biệt. Có thể khó đàm phán và biết liệu thỏa thuận đạt được có công bằng và hợp lý hay không, dựa trên luật pháp và thông tin thực tế.2 Quý vị có thể đi cùng người thân và bạn bè.
Thứ hai, luật liên bang có vẻ quy định rằng quy tắc “giữ nguyên trạng” (quy tắc mà một học sinh phải duy trì chương trình đã được thống nhất trong lần gần nhất trong khi chờ giải quyết tranh chấp) chỉ áp dụng trong thời gian “chỉ hòa giải”.3 Tuy nhiên, CDE đưa ra quan điểm rằng họ sẽ không đưa ra lệnh “giữ nguyên trạng” như một phần của khiếu nại tuân thủ. Nếu việc duy trì xếp lớp hoặc dịch vụ hiện tại của trẻ trong khi quý vị tham gia thủ tục “chỉ hòa giải” là quan trọng, thì quý vị chỉ nên tham gia nếu học khu (và bất kỳ cơ quan nào khác) đảm bảo bằng văn bản rằng việc giữ nguyên trạng sẽ được tuân thủ trong khi chờ xử lý hòa giải.
Các hình thức giải quyết tranh chấp khác (alternative dispute resolution, ADR) có thể được học khu hoặc SELPA đưa ra. Điều này có thể liên quan đến một phiên họp với nhóm hỗ trợ của học khu và phụ huynh/người giám hộ/người nắm quyền giáo dục khác, một thanh tra viên hoặc người liên lạc hoặc một cuộc họp IEP “được tạo điều kiện”. Để biết thêm thông tin về ADR và giáo dục đặc biệt, vui lòng truy cập trang web của Trung Tâm Giải Quyết Tranh Chấp Phù Hợp trong Giáo Dục Đặc Biệt (Center for Appropriate Dispute Resolution in Special Education, CADRE) tại: www.cadreworks.org.
Mỗi phương án giải quyết tranh chấp thay thế nêu trên đều có những thuận lợi. Tuy nhiên, các thủ tục pháp lý chính thức (bao gồm phiên họp giải quyết và buổi họp hòa giải) có thể đưa ra các biện pháp bảo vệ cụ thể cho quý vị và con của quý vị mà không nhất thiết phải áp dụng cho các cơ chế không chính thức.
