Học sinh gặp khó khăn về âm ngữ và ngôn ngữ có thể hội đủ điều kiện nhận các dịch vụ giáo dục đặc biệt nếu đáp ứng một hoặc nhiều tiêu chí sau:
- Rối Loạn Phát Âm: Học sinh gặp khó khăn trong phát âm, làm giảm đáng kể khả năng hiểu và cản trở giao tiếp, dễ gây sự chú ý tiêu cực. Kỹ năng phát âm của học sinh phải kém hơn mức mong đợi cho độ tuổi thực tế hoặc mức độ phát triển, chứ không đơn thuần là một kiểu phát âm bị nuốt chữ bất thường;
- Giọng nói bất thường có đặc trưng là chất lượng, cao độ hoặc độ lớn của giọng bị đều đều, có khiếm khuyết;
- Rối Loạn Lưu Loát: Mạch trò chuyện bằng lời, bao gồm cả tốc độ và nhịp điệu, gây ảnh hưởng bất lợi đến hoạt động giao tiếp giữa học sinh và người nghe.
- Rối Loạn Ngôn Ngữ: Học sinh bị rối loạn ngôn ngữ biểu đạt hoặc rối loạn ngôn ngữ tiếp nhận nếu đáp ứng một trong các tiêu chí sau:
- Điểm số đạt ít nhất 1,5 độ lệch chuẩn dưới mức trung bình, hoặc dưới bách phân vị thứ bảy (thứ 7), cho mức độ theo tuổi hoặc mức độ phát triển, trên hai hoặc nhiều bài kiểm tra tiêu chuẩn hóa ở các lĩnh vực sau: hình thái, cú pháp, ngữ nghĩa, hoặc ngữ dụng học; hoặc
- Điểm số đạt ít nhất 1,5 độ lệch chuẩn dưới trung bình hoặc dưới bách phân vị thứ bảy (thứ 7), trên một hoặc nhiều bài kiểm tra tiêu chuẩn hóa ở các lĩnh vực nêu trên và thể hiện năng lực sử dụng ngôn ngữ biểu đạt hoặc tiếp nhận không thích hợp hoặc không đủ khi đo lường dựa trên một mẫu ngôn ngữ tự phát hoặc được tạo ra mang tính đại diện gồm ít nhất năm mươi (50) câu phát âm. Mẫu ngôn ngữ phải được ghi âm hoặc chép lời ra, được phân tích và đưa vào báo cáo thẩm định. Nếu không thể thu thập mẫu 50 câu phát âm, chuyên viên ngôn ngữ, lời nói hoặc thính học phải ghi lại lý do và mô tả bối cảnh đã thực hiện thử nghiệm.
- Mất Thính Lực: Dẫn đến rối loạn ngôn ngữ hoặc lời nói.1
Trường hợp xét thấy các bài kiểm tra tiêu chuẩn hóa là không hợp lệ đối với học sinh, cần thực hiện xác định mức độ năng lực dự kiến bằng các cách khác.2
